Mình bắt đầu với Phật học như thế nào
Xin chào các bạn lại là mình Việt Cristal.
Hôm này mình viết những dòng note này để chia sẻ những kiến thức mình đã học được từ quá trình học Phật đầu tiên. Vì là những gì có thể hiểu nên có thể sẽ có sai sót chưa tường tận, nếu có thể hãy góp ý giúp mình nhé :3.

Hành trình bắt đầu
Kể ra thì mình có duyên vs Phật pháp từ năm lớp 12, lúc đó mình hay nghe pháp của các sư giảng trên youtube.
Sau này khoảng 1 thời gian, mình mới quay lại chép kinh. Nhưng lúc này vẫn chưa gọi là hiểu, chỉ mới mức biết thôi, chưa ứng dụng được.
Và sang năm 2026 thì mình bắt đầu đọc nhiều sách về Phật giáo hơn.
Bắt đầu với quyển Cái Dũng của Thánh Nhân

Ở quyển này, tác giả chỉ nhắc sơ qua về những tư tưởng trong Phật giáo.
Vì vậy mình đã đọc thêm một cuốn của tác giả đó là Phật học tinh hoa và sau đó là cuốn Phật học phổ thông quyển 1 của Hòa Thượng Thích Thiện Hoa.
Phật học tinh hoa - cụ Nguyễn Duy Cần

Ở quyền này, tác giả trình bày một cách tổng quát về hệ thống tư tưởng Phật giáo, ngoài ra còn có cả phần phản biện của tác giả ( nếu nhớ không lầm là một quan niệm của một sư thầy bên Phật Giáo Trung Hoa ).
Vì là cuốn sách được viết với góc nhìn của tác giả, thành ra chúng ta cũng sẽ đọc với một thái độ khách quan nhất.
Cái mình thích nhất đó chính là luồng phân tích của tác giả. Ông luôn phân tích và tổng hợp cô đọng lại. Vì thế cũng làm tăng tính thuyết phục của những quan niệm trong Phật giáo.
Giải thích về tiểu thừa và đại thừa
Sau khoảng thời gian giảng pháp, Phật Thích Ca Mâu ni nhập niết bàn. Lúc này lại không có ai ghi chép những điều ngài giảng đầy đủ
Vì vậy sau này các tín đồ dựa trên những gì được nghe giảng và truyền tai nhau mà chia ra thành hai phái đó là Tiểu thừa và Đại Thừa
Tại sao lại chia ra như vậy
Đầu tiên, Tiểu thừa chính là một cỗ xe nhỏ. Ở đây thì theo hưởng giáo lý mà Phật đã giảng dạy.
Đại thừa thì mở rộng hơn, chính là suy luận thêm không chỉ là lời nói đơn thuần, nguyên văn mà là ý nghĩa sâu xa của những lời giảng ấy.
Chính vì vậy với hai khái niệm này cũng ra theo hai hướng chính của các tông phái.
Nhưng tác giả cũng nói thêm là "trong đại thừa lại có tiểu thừa, trong tiểu thừa lại có đại thừa".
Nếu xem như vậy thì cũng có hợp lí theo điều tác giả có nhắc ban đầu chính là "Phi hữu phi không, diệt hữu diệt không".
Ở đây, vì cũng là lần đầu mình đọc qua 1 lần, vì vậy bài review này sẽ còn nhiều thiếu sót.
Tiểu thừa là tự độ cho chính mình. Và quả vị cao nhất đó là A la hán.
Đại thừa là phổ độ chúng sanh. Tâm lượng từ bi.
Nhưng theo mình thì có lẽ ở đây ý tác giả đó chính là tất cả đều là một.
Chỉ là tiểu thừa là cách tiếp cận với độ bao phủ nhỏ hơn.
Cũng vì "Phi hữu phi không, diệt hữu diệt không" chính vì thế trong ác cũng có thiện, trong thiện cũng có ác. Niết bàn và phiền não là một.
Tính không sai biệt chính là sự khác nhau vs tiểu thừa .
Chốt lại ở đây khác nhau Tiểu thừa và Đại thừa chính là phương tiện.
Nhưng cũng không nên chấp trước và trụ tướng.

Có một ý nữa của tác giả đó chính là việc phủ định
Nguyên văn như sau :
"Và như vậy, ta có thê hiêu tinh thân của Tiêu Thừa và Đại Thừa theo 3 giai đoạn như thế này: “Có thể phủ định (không) mà chẳng thể được thừa nhận (có), đó là Tiểu thừa. Đã có thể phủ định (không), lại cũng có thể thừa nhận (có), đó là Đại thừa. Nhưng, không còn có chỗ nào gọi là phủ định, lại cũng không còn có chỗ nào gọi là thừa nhận, đó là Phật”."
Theo mình chính là tinh thần khi học Phật, khi học luôn phải phủ định cái mình đang có, không chấp vào để có thể giác ngộ được.
<Còn tiếp>
Tới đây, mình chỉ đề lại ngắn gọn đó là
"Giải phóng chính bản thân mình, thù thắng bản thân mình"